Hắn đau
Cả đêm nằm thức
Cả đêm rồi cũng qua
Hắn không đi nên làm sao tới
Hắn thôi mơ nên khỏi đợi chờ
Dù vẫn thích ngồi trong Mall ngắm
Những vàng xanh đỏ nói năng qua
Hắn đau, ai chẳng đau cơ chứ
Một thoáng phù hư, một lối về
Thời qua, đất lật từng trang sử
Một thời, như một chuyến hành hương
Hắn đau, bài thơ cũng thiếu máu
Nàng thay hắn tưới nước cho hoa
Bình minh nằm nướng lười ra ngắm
Chỉ nhạt mà thôi, chắc cũng lên….