Em không sông núi mà sông núi
Ta chẳng ra đi cũng hải hồ
Quyển sách nhân gian cầm đọc mãi
Sao hồn chẳng tỉnh, trí còn thô ?
Bao giờ đạt được tâm siêu thoát
Bao giờ nhan sắc chẳng còn mơ
Bao giờ thấy được không là có
Bao giờ trầm uất chết trong thơ….
Bao giờ những bước chân xưa
Về đi trong nắng trong mưa vẫn tình.