Khi những bài thơ làm phu đào huyệt
Những bài thơ đó phải được chôn cất
Dù biết lá Thu vàng hết xanh
Cũng ráng treo mà ngắm
Anh cầu nguyện dù em trong tay kẽ khác
Dù hoa cứ nở nhà người
Anh cầu nguyện và sung sướng nhìn cái chết sống dậy
Những tù nhân bước về ngôi nhà của mình
Anh muốn thấy mỗi ngày là một ngày tin tưởng
Rằng nỗi buồn xưa là thực phẩm bây giờ
Và bởi vậy, những con chữ cứ khóc
Và với nỗi buồn, em cứ say
Ta sống thật không cần che mặt
Rồi hãy quên để gió mang bay