Cười Thêm Một Nụ

Đành thôi, không cần phải xúc
Bụi về với bụi còn xanh
Sợ đêm mai nầy nguyệt tận
Thu vàng với núi làm tranh…

Đành thôi, chim trời vỗ cánh
Bay qua như một khúc hành
Chim bay chưa từng biết bóng
Một thời rơi giữa dòng sông

Đành thôi, mỗi ngày mỗi khác
Làm sao đứng mãi bên đời
Người đi, mai ta cũng đến
Gặp cùng không gặp, tùy duyên

Ơ mà làm sao biết được
Cái ngàn xưa vẫn còn ngơ
Cái ta tuy rằng nói “ biết “
Thật ra tâm thức vốn “ ngờ “

Nhờ em, cười thêm một nụ
Cho ta còn sức làm thơ !

Leave a Comment