Tên làm thơ gãy bút
Đã bẻ vội cành cây
gã võ sĩ đánh bốc
Bầm – Cũng gắng lần sau
Rất nhiều chú chém gió
Đây là diện còn đây là điểm
Hồ hởi hăng hái hung hăng
Hì hục hăm he hò hẹn
Trăng chảy suốt một dòng không nghỉ
Bài thơ trôi quên lối quay về
Thương Từ Thức chốn Đào Nguyên khóc
Em một thời còn gặp suốt trăm năm ?
Nhảy tuốt vô huyền sử
Dán chữ vào khung xanh
Đùa !
Bước ra ngoài giới hạn
Hiểu được giới hạn là gì chăng ?
Cố đem Quảng Ngãi vào con chữ
Lại thấy Thiên Bút hoà trong mây
Thời thôi Trà Giang cứ ở lại
Mặc ta và gió với phương nầy…