Có những đền đài không hề có trọng lượng trên vai chúng ta
Dù nó mỗi ngày mỗi xây
Có những thành quả chỉ là thêu dệt và khi chúng ta hiểu ra nó là một thứ buồn nôn
Thương vô cùng những cành hoa,sao chúng không tồn tại vĩnh viễn
Sau những chuyến hành hương bao nhiêu tàn úa khai sinh
Trong ánh sáng nhỏ nhoi nầy từ cái computer chúng ta có thể nhìn ngắm thế giới
Nhưng buồn khổ thế nào chúng ta không thể nào nhìn chúng với bình minh
Bao nhiêu thiên thần trên vai tôi đã bước qua
Có thể không,các bạn là những thiên thần mới ?
Những thiên thần một thời tôi đợi
Từ buổi lưu đày trên chính quê hương
Dù thế nào cũng phải mở bàn tay
Cũng phải bước ra những cơn trường mộng
Viết như thể là một cách sống
Ta với đời còn lắm những tương giao
Tổ quốc thân thương ruột thịt đồng bào
Có đúng có sai sông đời trôi chảy
Ta không là gì nhưng dân tộc phải quang vinh…