đứng như ma mộ giữa chiều
Đợi đêm mắt quỷ về khiêu lửa hồng
Mời anh, ngày đá đơm bông
Chốn thiên thu bỗng muôn dòng làm mây
Nằm ôm cỏ, giấc mơ đầy
Nhảy thôi – cực lạc – là đây – thiên đường
………………………
Tôi không thấy màu hồng của anh- Được chứ ?
Tôi không thấy miền hạnh phúc của anh – có sao không ?
Ngay cả khi tôi khuấy vào anh sự tĩnh mịch – có làm anh buồn ?
Và khi tôi làm giấc mơ anh tan rã ?
Tôi không biết đâu – Tôi là kẽ lạ
Ngay chính chữ của mình
Ngay cả suy nghĩ của mình
Ở một phút giây nào đó
Tôi biết bây giờ,và những ngày sau nữa
Trên từng xét lại buồn tênh
Chỉ là em vẫn thức
Nhìn tôi để gọi về
Anh hãy hoan lạc những gì anh có được
Đừng nhìn nó hư mất
Bởi những dòng văn chân thật
Không bao giờ là tách trà ngon…