Không cần nhiều – một chút gió – sớm mai – chỗ muôn trùng thổi mãi
Như nụ cười kia – cho – chỉ một người
Cái truyền đạt – gởi đi – mà chẳng nói
Thức ngộ từ – lắm lúc – tự vô ngôn
Mùa kinh tụng – mùa cầu siêu – sám hối
Mùa ăn năn – mùa chở – những hồn đau
Từ một góc – nhận ra – lời vốn để
Không riêng người – mà cả – với yêu ma
Và bỗng chốc sông to cùng núi lớn
Là bình nguyên phẳng lặng lá đùa hoa
Em thân mật cùng với ngày bước khẻ
Những bước đời – từng bước – nhích chân xa
Và rất lạ giữa trần gian sống chết
Chúc an vui – từ ngọn cỏ – hiên nhà.