Từng,
Bao nhiêu lần tán thán công đức
Bao nhiêu lần mài mực
Trường sinh kinh
Từng,
Áo sô bát nháo
Đi,về không thấy nẻo cư an
Đêm lạnh trăng tàn
Chạy từ Đông Đến Tây
Chạy trong đêm và chạy trong ngày
Tôi là khách lữ tôi là mộng
“ tôi yêu mà ai đâu có hay “
Thấy mình là một hành giả
Ôm em tu hành
Từ buổi bên đường nụ cười nhặt
Thì ra hồn mộng chẳng hoang vu