Hắn thả trên cỏ một lời hẹn
Nhưng cơn địa chấn cuộc đời
Lời tình như ngọn núi
Một sớm thành bình nguyên
Thuở trường thi bao la
Bụi xếp thành tầng
Lá ngủ đợi một ngày lá thức
Có mặt trời nhặt bóng hôm qua
Người ấy đi về hướng biển
Ngày không đủ dài cho khoảng cách xa
Không ai trách đâu người làm thơ
Không ai trách đâu một người làm thợ
Hắn ngồi với mùa Xuân
Nghe bình an hơi thở
Hắn lại viết
Những điều không phải là của mình
Mong tặng
Trần gian.