Tôi viết chấm ( . ) và em viết phết ( , )
Tôi dừng chân em tiếp tục đi
Em đã đúng và tôi đã xóa
Nỗi buồn xưa như chẳng là chi
Bởi chẳng có một phương để đến
Nên ngàn phương trong nỗi đợi chờ
Nếu có thể mai kia về lại
Đào trăng chôn trong mộ hồn thơ
Tưởng quá khứ sẽ một ngày đi biệt
Nhưng thưa không chỉ biến thể thay màu
Tôi sống lại sau một thời ngỡ chết
Có là sao những chuyến hải hành đêm
Thì ra chẳng có cái gì lãng tích
Một mai chiều em chuyển hoá suối nguồn tôi
Đi với ở trong tháng ngày sinh diệt
Thấy ra đời cần những sớm riêng trôi…