Ôm Nhân Gian

Những người làm thơ

Cùng ngồi bên mộ

Sụt sùi

Những bài thơ không còn khổ

Không còn một chữ nào

Bởi từ những da thịt xanh xao

Chữ chưa tròn đã nát

Những người làm thơ

Đạm bạc với tình

Đánh tráo với chính mình

Vẽ màu hoa huyễn

Những người làm thơ

Muốn đi ra ngoài khuôn sáo

Lại thấy những chấn song

Phong tỏa linh hồn

Em hãy là thơ nhé

Cho tôi ngồi ôm em

Khi tôi ngồi cùng ly cà phê sáng nay

Thấy ra một điều rất thật

Những nhà thơ như chưa từng đánh mất

Cõi tình ôm nhân gian

Leave a Comment