Hối xưa,chân nhảy xuống tàu ?
Thưa không,quay lại,một ngày, vẫn đi !
Không đi,
Sao biết được mình
Không đi sao có viễn trình chiêm bao
Bài thơ có những vì sao, cùng tầng tầng đá tảng,có rừng thu vô hạn,có biển trăng đầy,có xám đục khung mây,có trần gian bão tố,có nỗi buồn như mộ,có lạnh lùng ma trơi,có thương tâm một thời,có chờ mong một thuở,có tấm lòng bung vỡ,hét thẳng vào hư không,bài thơ có nụ hồng,vì người một góc nở…
Chẳng là gì,nhưng đã là tất cả
Một chuyện hài,giễu dở,một đường đao
Nếu mai kia,mốt nọ,có khi nào
Em đọc thấy giữa hai hàng chữ khép…