Có thể sinh mệnh làm thành sử mệnh hay sử mệnh làm thành sinh mệnh,nhưng chúng không nói được gì cả
Trong hoang vu của tôi,hoang vu của em cũng như hoang vu từ rất nhiều người nơi một xã hội đầy đặc tiếng và chữ
Khi những nhà thơ lần hồi bước đi
Khi những triết gia không còn dấu hỏi
Tôi sẽ làm gì
Những sợi tóc ngày xưa còn bám vào sông núi hay đã tan đi
Tôi già theo nhật nguyệt
Em già theo nhớ thương
Làm gì có đúng và sai
Trò chơi với nước mắt người không chấm hết
Màu thời gian thêu dệt
Lữ hành tôi và em
Nơi trời chiều nghiêng lệch
Có thể mọi việc được sinh ra như thế
Nhân gian cần tiếng thở dài
Trên chiếc cầu tình yêu được làm từ những giọt lệ
Chưa một người bước qua
Anh hôn em và cười
Anh ôm em và chết
Trong vườn hồng xinh tươi.