Thương Nguyễn Du vô cùng
“ trót vì tay lỡ nhúng chàm,
Dại rồi mới biết khôn làm sao đây “
Hình như Phan Bội Châu viết :
“ Ai kẻ nên khôn mà chả dại,
Làm người có dại mới nên khôn “
Tôi thương tôi vô cùng :
Vì đâu cách nửa địa cầu,
Xa quê tóc trắng trên đầu còn xa
Áo vàng hoa
Nắng vàng hoa
Bình sinh mộng đất Nam ca
Bước chân du tử đã nhòa bóng xưa…
Tay không còn sách che mưa
Em bên cánh cửa cười chưa nhạt màu