Rồi tôi sẽ về đâu,thơ ?
Em chở tôi về bến lặng
Tháng Tư mùa trăng nhớ
Biển đi từng bước rất thầm
Tôi vẫn ngồi nơi đây thao thức về những mộng mị
Trong đôi mắt của con Lạc Đà có khi nào thấy sa mạc là xa
Người hãy sống trong sự cứu rỗi
Dĩ nhiên không phải bây giờ
Tôi biết phận mình nên tìm về an trú
Nơi những giọt sương mai
Lười tìm từ ẩn dụ
Vàng trong những lá xuân phai
Năm giờ sáng không còn là đêm
Hay tôi như loài chim thức sớm
Khi thiên thần về trời và quỷ ma về địa ngục
Người cùng hương đất, ngày lên.
Dấu hỏi trong ly trà thành nhạt
Về đâu-em dẫn- tôi đi…