Rất có thể về dòng sông bến nước
Làm lái đò chở suốt bốn mùa trăng
Khi tóc bạc cùng rừng xanh cất bước
Với vô cùng-nhập thể-có nên chăng ?
Rất có thể nằm ôm em thủ thỉ
Cùng cuộc đời tận tụy đúng cùng sai
Bàn tay nắm nơi thế gian không , có
Mỉm môi chào hoa cỏ mỗi ban mai
Rất có thể ru hời câu lý nhớ
Nhìn trăm năm như một chỗ đi về
Và cảm tạ trên từng từng hơi thở
Sinh diệt nầy tỏa sáng những đam mê
Rất có thể trầm luân như trước đã
Nhìn tôi như không có cái tôi nào
Đêm thắp sáng những khinh cuồng hoang dã
Mượn cuộc đời chén rượu tận tình say
Rất có thể-mà thôi-không có thề
Vòng tay lơi trên những giấc mơ xưa
Trăng-Thi Phổ-ngọt ngào thay-cố lý
Dẫu hoang tàn theo mắt lệ nồng cay
Rất có thể- mà thôi- không có thể
Làm sao tôi quay lại cái qua rồi…