Nhân Duyên

Nầy,bạn đừng làm tôi nhìn không ra tôi bạn nhé

Đừng bắt tôi rong chơi trong vùng đất cằn khô

“ rằng có ngàn ẩn dụ nằm sâu trong cát

Hãy lắng nghe tình yêu trào ra từ trái tim mình

Trên từng thân cỏ

Cũng như nhu tình trên mỗi giọt mù sương…”

Cảm ơn bạn đã chia cho tôi phần thực phẩm sáng nay

Nó mềm trong bạn nhưng răng tôi rất yếu

Cảm ơn bạn đã cho tôi những hoa trái văn chương

Nhưng đừng bắt tôi phải tin vào những điều bạn cho là đúng

tôi cũng không còn thời chiêm bao trên những cái tên

dù nó là ai

trong thơ,tôi đọc thơ

trong văn,tôi đọc văn

tác giả cần thiết cho phê bình gia,nhưng tôi có là nhà phê bình đâu

bởi tôi đã qua thời gối sách

đêm muộn

những làn sóng vẫn được đánh đi đâu đó

gặp nhau là nhân duyên

bài thơ chở ngàn đôi mắt

trên những dòng sông phai.

Leave a Comment