“ Em từ nụ lộc bước ra
Tôi thân lá mục cây già trở lui “
Dường như Hà Huyền Chi đã viết hai câu trên.Ngậm ngùi.Sao ta không hoài mãi trẻ. Sao ta không là thiên thu.Tại sao một ngày chết. Tại sao thành hoang vu.Chờ một ngày linh hồn khiếu nại với Thượng Đế.
Em từ thường mộng bước ra
Nhìn nhau chưa trọn mùa hoa đã tàn
Giai nhân,sao vội thế ? Vì đâu không trăm năm.Vì đâu sớm dâu bể.Tôi còn trường ca dao,ngàn chim vừa nhắc lại.Màu xanh không xanh mãi.Thời gian đèo gió sương.Tôi còn nhớ còn thương,em cớ gì đi biệt.Hy vọng trường xuăn viết.Cho một ngày mai sau…
Em từ thiên cổ thương đau
Sinh ra như để đùa nhau một ngày…