Những con chữ bỗng thấy cần lặng lẽ
Những hồn trần đôi lúc viết là dư
Nhưng tôi tin rằng tôi mãi mãi thích đọc bạn
Bời tôi muốn cùng đau những quay quắt đời thường
Những suối nguồn thanh xuân sẽ đánh tan đi bạn trầm uất
Những thôi thúc cho một mùa thu yêu nhau rung lên trong mỗi phận đời
Và lạnh lùng sẽ là tàn dư của của bọn phản động
Cũng như khép cửa tim mình là quá khứ của hư hao
Những vết chém của một thời là bông hoa của một thời khác
Bình minh không chỉ có một
Sương mai là tình nhân
Tôi muốn chia từ em những dòng lệ nóng
Và chúc phúc cho nỗi oan khiên qua đi
Bước lên từ đáy vực
“ Tôi đến thế gian nầy để học
Từ chính tiếng khóc của mình “
Tôi đã trả lời như thế cho một câu hỏi
“ Vì sao anh đến thế gian ? “
Em đến thế gian nầy để thách thức
Về nỗi buồn nôn thân phận
Đắng thời thế nào
Nơi nụ cười em
Tôi không trở lại không có nghĩa là là tôi đã biến mất
Em có thể hình thành cái bắt tay từ xa
Cùng đôi mắt biết nói
Trong khu vườn thi ca.