Mỗi ngày con đường dài thêm một chút
Nhưng chắc chắn không gặp nhau
Rượu em ngày mỗi uống
Nhưng chắc chắn không say
Tháng ba có người bỏ dòng sông
Bỏ cả chính mình
Chạy,chạy,chạy
Biển hồn nhiên
Đất lạ dang tay đón
Tháng tư chào,ngã nón
Bốn phương là quê hương
Xưa từng cười Lý Bạch
Nay nhìn mình mà thương
Cụ chỉ mong có rượu
Sao ta sầu miếu đường
“ Tháng Ba Buồn “ ấy xưa ngồi viết
Lòng không hề đi thân bốn phương
Nhân sinh muôn vạn điều thê thiết
Sầu sao ? Đời đâu còn gió sương ?!