Tôi quá giang đời một lúc
Về đâu sau trăm năm ?
Người vẫn đi trên những sợi tơ
Tôi cần nêm lại lời em cũ
Hay để thời trôi mất dấu nhau
Mùa Xuân đi lạc về Non Nước
Vô tình cảm tạ một thời quên
Tôi quá giang người dăm phút nhé
Về thăm một thuở nước Sông Hàn