Em từ
Gặt hái mùa Xuân
Cành hoa cũng có
Phận đời-tử sinh
Việc chi
Vắt kiệt sức mình
Với tâm -độ lượng
Với tình -thủy chung
Làm sao
Thức ngộ muôn trùng
Đi trong tự tại
Vẩy vùng tự nhiên
Mong còn
Một khoảnh bình yên
Không trang bức
Chẳng hành thiền
Nắm tay
Bài thơ không chỗ cuối cùng
Ấm theo gió tuyết lạnh lùng ấm lên.