Bao nhiêu niềm vui thả xuống cho một thời buồn
Trên con đường dài không có ngay cả một cây liễu
Cùng cô đơn em đi dạo
Hạt cát khát
Sương của trời đôi lúc cũng ngừng rơi
Bài thơ không cần mang cây Thánh Gía
Đọc xong rồi bỏ qua
Những người làm thơ không biết mình gìa
Nên còn mất được không đều hạnh phúc
Mùa Xuân mọc lên từ những cành lá mục
Anh hiểu cuộc đời sau buổi bóng anh xa
Lại một lần ngồi cọng tuổi
Mai còn cuốc cỏ trồng hoa…
Không ai cấm bình minh trong ngục thất
Nên mùa Xuân tự nó vẫn hoa ca
Đời còn nguyên vẹn thiết tha
Em còn vóc ngọc da ngà giết nhau.