Tôi có thời hẹn với chính mình
Một thôi “ Thơ Trên Đỉnh Trắng “
Tôi lớn lên và tôi lỗi hẹn
Bởi tôi : mục nát từng giờ
Tất cả vẫn còn lại dưới dạng hạt
Khi chẳng còn gì tương tự như
Và rồi ai sẽ đọc
Trên màu mây ấy
Tôi lại viết : Tứ chảy ra từ mạch
Có điều : Nguồn xưa cũng đã hoang vu
Tôi quên khuấy tôi còn ở đấy
Tuổi trẻ nào không thơ ngây
Ví dụ thời gian quay ngược
Biết nói gì đây với cỏ cây.