Dường như chúng ta thường nói về quá khứ
Quá khứ mềm như em và mượt như nhung
Nhưng quá khứ là gì thế
Tôi với đời đi lạc cái hôm qua
Lời thơ rớt trên từng lá xanh
Có con chim về đọc
Có sương rơi ôm lòng
Lời thơ rớt trên dòng suối cạn
Gió mang đi đến chỗ không chờ
Mỗi nỗi buồn tiễn nhau
Em hỏi tôi còn nhớ
Tôi hỏi ai còn chờ
Thời gian là nỗi chết
Mắt sao ngàn năm trơ
Sự ôm chặt từ miền đau rất lạ
Về theo vạt nắng bình minh
Chào tiếng khóc của đêm hiu hắt
Chào sóng đẩy thuyền đi
Từng thời đánh mất
Biết đấy nhưng đào ở nơi nào
Bao nhiêu phận đời bước thấp bước cao
Đi nhặt mùa Xuân hy vọng
Dường như thôi,ngay cả đức tin của ta
Thắp sáng phía sau ngày mai hiện hữu
Dường như thôi,những đôi mắt một thời ta đợi
Nàng sẽ yêu ta sau khi ta đã chết rồi
Bài thơ không còn quá khứ
Bài thơ là tương lai