Tiếng thở dài nào rồi cũng chấm dứt
Không phải vì niềm hoan lạc
Hay năm tháng tận cùng
Nhưng bởi vì từ chính những nhớ nhung
Đã giúp xanh mầm từ đất
Không thể tự mình hoang phế
Chính những giới hạn
Dỗ dành ta thật sự chẳng có gì
Ảnh từ tâm động
Bóng em về mênh mông
Khi không thể với tới hào quang muôn sắc
Vui trong sao tỏ nguyệt rằm
Lật lại từng trang Lục Vân Tiên
Phạm Công Cúc Hoa
Tranh Gà,tranh Lợn
Nơi chấp nhất của tuổi trẻ
Còn mang được gì ?
Bước ra từ thời gian thấy mình trẻ lại
Thấy Đông Phương có Phật Đà giảng đạo
Sinh tử luân hồi duyên nghiệp phước báo
Thương hoá công thiện xảo
Vì tôi sinh ra em.