Trùng dương lạnh sóng hồn tơ nỏn
Không vỗ vào đâu cũng bốn phương
Kiều của thiên thu người của mộng
Gót hài xưa gõ thấm nay chương….
Thử trong phòng nhỏ truy tàn tích
Áo vá chân trần huyễn hóa sương
Tịch diệt từng phần theo tịch diệt
Cái còn sót lại chút văn chương…
Em như thơ tự trời vo lại
Tôi buổi vô tình hớt giữa tay
Duyên nợ chắc là duyên nợ đó
Không cần bia rượu cũng nghe say…