Những bài thơ đi dạo
Trong khu vườn trăm năm
Những bài thơ làm chấn song
Chống mùa xuân đứng dậy
Những bài thơ như giấy
Rất mỏng và rất mềm
Thơ không được người xem
Sẽ tự thân mục rả
Bài thơ không tự ngã
Bài thơ là anh em
Không ngày và không đêm
Chim tha về vạn hướng
Bài thơ là phần thưởng
Cho tuổi trẻ không già
Cho người gìa ngất ngưởng
Bài thơ không trọng lượng
Bởi lấy gì đo cân
Bài thơ không cần vần
Có như từng chưa có
Bài thơ là quán trọ
Cho một thời yêu em
Cho một thời bi thiết
Cho một thời cách biệt
Cho một thời nhớ nhau
Bài thơ không biết đau
Chỉ có người nhỏ lệ
Bài thơ qua sông Vệ
Bài thơ qua sông Trà
Bài thơ như bài ca
Em viết dùm nốt nhạc
Tôi bây giờ đã khác
Thơ chừng cũng rạc rài
Thơ có bi có hài
Tiếc không đủ hùng tráng
Bài thơ như mắc cạn
Khi lũ quét Trường Sơn
Bài thơ như tiếng đờn
Một dây người mãi kéo
Trong hành trình vạn nẽo
Đâu sa mạc bình nguyên
Đâu xuất thế nhập thiền
Đâu cánh hồng liễu yếu
Bài thơ không làm điệu
Bài thơ nghe ăn năn
Quê hương còn ai quen
Trang thơ mấy người đọc
Cười bởi không thể khóc
Lệ cạn ngày ra đi
Đời mấy kẻ tương tri
Thôi việc gì được mất
Cái buồn gắng chôn cất
Từng bước không là gì
Bài thơ cũng tùy nghi
Viết được thời cứ viết
Trăng tròn rồi trăng khuyết
Trăng vẫn còn là trăng
Tiếc tôi dù ăn năn
Một thời không trở lại