Tôi học được sự kỳ diệu không phải cần đi rất xa mới hiểu được môi em rất ngọt
Cũng không cần phải là một phù thủy mợi có thể bay cao
Tôi thoát ra bức tường giản đơn đấy thôi mặc dù cửa đóng
Vả trải thảm mời em trong ba mươi sáu tầng trời
Em có thể tin tôi rằng thần tiên có thật
Để không bao giờ còn thấy cô đơn
Em có thể cùng tôi tin vào sự miên viễn
Chẳng có mùa Thu nào chết đi
Có nhiều nơi chúng ta có thể vay mượn nhưng không cần thiết phải bồi hoàn
Như tôi đang ngồi đây mượn đôi mắt em mở ra cơn trường mộng
Có nhiều khi chúng ta cần phải đánh cắp
Một chút mây trời làm lữ khách tình yêu
Không làm dáng cũng không là tưởng tượng
Em chẳng hề già và tôi mãi thanh xuân
Chúng ta ca ngợi tình yêu như suối hát
Tôi còn đi hoang cho một buổi quay về