Không có thần thoại cũ
Cũng không có thần hư hoại
Điều gì ngăn em làm thơ tình,
Một cơn lũ ?
Đừng nói với nhau rằng không thể yêu trong mùa Covid
Đừng bảo hôn nhau trong mùa lũ là điều phạm tội
Cờ đạo đức thật ra phất lên không mong cầu ai nhỏ lệ
Hãy tống táng những buồn thương và ngăn chặn những buồn thương
Bằng khối óc ,bằng trái tim,bằng cánh tay ,đôi mắt
Hãy yêu nhau,mùa lũ biết đâu lại là mùa gặt
Sóng nước Sông Tương…
Không rủa sả người,không rủa sả ta
Núi đã đổ rồi nên trồng cây lại
Cái đúng bước ra từ điều sai trái
Chúng ta chẳng phải cùng nhau từ dòng máu Lạc Hồng…
Em hãy làm thơ tình như em đã
Em hãy hát ca bằng thi ca
Em cứ điểm trang cho xinh đẹp nỏn nà
Người đã chết em không cần phải chết