Cảm Ơn

Đã qua rồi thời rớt xuống vực sâu

Lạc vào động vắng

Học được võ công

Ôm thánh nữ mà về

Đã qua rồi thời đọc Vi Tiểu Bảo “ xạ niệu Lộc Đỉnh Sơn “

Vỗ đùi cười hô hố : “ Hay ! “

Đã qua rồi thời không biết chữ “ khổ “ viết như thế nào

Cơm dọn từ trời cao

Em : “ Mời huynh ! “ hào kiệt !

Đã qua rồi : “ Chẳng có gì cần thiết ,

Trời sinh voi-sinh cỏ,

Chết chưa hẳn là diệt

Trời không cấm cửa ai….”

Chuyện của mình sao lắm nỗi bi ai

Ngu đến thế chắc không người ngu hơn nữa

Cũng may gió dừng cây dựa

Mưa rửa mắt đời đá chởm bước chân đi

Hối hận không mang thêm một nghĩa gì

Nhìn với kính : Xoa đầu,” may,tự cứu “

Tôi tự cứu tôi hay thần tiên bằng hữu ?

Tháng mười chim vẫn bay.

Leave a Comment