Lối mòn dù hoang vu

Tôi đã đọc và thấy rằng không phải một

Trải tim cho thời gian

Cửa sổ của em và cửa sổ của non ngàn

Có thể đã không còn ranh giới

Người vẫn khuyên người kiên trì bước tới

Mặc cho chữ nghĩa đấu đá

Mặc cho mùa Thu khóc ròng

Mặc mùa Xuân lưu vong

Hôn nhau cắn nhau

hoan hô

Dè bĩu

Ghen ghét

Nước trôi qua rêu còn lại chân cầu

Khi tiếng khóc không còn lệ

Tiếng khóc đã trở thành tiếng cười

Khi em viết về đôi mắt lãng du

Khi em viết về khung trời màu tím

Tôi thật sự không muốn nhìn thấy

Có thể không nhìn thấy…

Chợt nhớ về những cuộc tình hành hạ đống rơm

Hay những cuộc tình dày vò bụi chuối

Đêm dong ruổi với ngày dong ruổi

Đêm tàn lụi và ngày tàn lụi

Cho mưa về nụ xanh

Cuộc chiến người có thể coi là chấm dứt

Khi cuộc chiến đời mỗi ngày mỗi mở ra

Mồ hôi tôi và mồ hôi em dặn nhau : Đừng khóc

Chẳng có gì có thể ngừng lại

Ngay cả khi ngục tù

Tâm thức đi, đi mãi

Lối mòn dù hoang vu

Leave a Comment