Đành từng trang qua như chưa có chiến trường…

Bao bọc một chút gió về thành phố

Mang theo một tuí vỏ sò

Nhớ cùng thân mật biển

Sóng chào tôi đẩy nước thành hoa

Dường như tôi rơi rớt vài thứ ở đó

Biển nhiều vui rất ít giận hờn

Dường như tôi gặp lại

Con chuồn chuồn trên biển xanh bay

Biển bên nầy và biển bên kia

Con nước chắc bào mòn hơi thở

Bào mòn tôi trên đó nỗi buồn

Nhưng không thể bào mòn những nhớ cùng thương

Khi trái đất là ngôi nhà lớn

Nụ cười phương Đông ấm suốt phương Tây

Thôi ngàn dậm coi là giản cách

Đành từng trang qua như chưa có chiến trường…

Leave a Comment