Trời rất xám như trời sắp khóc
Cành lắc lư như bão sắp về
Tôi ngồi đợi cái không chờ đợi
Uống từ từ mấy hớp cà phê
Những bài thơ được khai quật
Thương cho cái vĩnh hằng
Khi xương cốt ôm nhau đến nát
Khói sương nào môi hôn
Thử tưởng tượng một ngày thơ chết
Bài ca em không có chỗ về
Con thuyền lạc chẳng vì gío thổi
Biển chôn theo đời trôi
Tôi rất mệt làm tên nhân chứng
Thời gian chôn vui lẫn cả buồn
Khuyên tự tại dẫu còn hay mất
Ru cho tình : “ duyên diệt,duyên sinh “