Bài thơ là ly cà phê đen…

Đâu là mạch của chữ

Đâu là suối của thơ

Mùa Thu ngàn năm trước

Có khác Thu bây giờ ?

 

Bài thơ em với ngàn phương sóng vỗ

Bài thơ em với dặm dài cánh hoa rơi

Bài thơ em không nói

Sóng cùng hoa tả tơi

 

Những hành nhân trong rừng chiều ngắm lá

Ngắm cả hoàng hôn

Em vắt cạn những miền buồn năm tháng

Tưới vào thơ trong hy vọng đợi chờ

 

Chúa bảo : “ hãy để kẻ chết chôn kẻ chết “

Thơ khuyên chúng mình cứ yêu nhau

Cây hạnh phúc từ bàn tay nắm với

Khi vết trầy là chất ngọt thi ca

 

Sáng nay những chú chim kêu vang trên cành cây

Chúng gọi tôi lái xe đi chơi hay chúng chào mặt trời đang mọc

Trong thành phố nầy đêm cũng bận rộn

Bài thơ là ly cà phê đen…

Leave a Comment