Tôi từng nói với bạn có những ngày tôi dị ứng với thơ
Tôi không viết được như tôi đã từng viết
Mỗi con chữ như một tảng đá
Tôi đã tưởng tượng tôi về lại thời ấu thơ
Ngồi đọc Kim Vân Kiều,ngồi đọc Đinh Hùng,ngồi đọc Huy Cận,Chế Lan Viên…
Tôi không viết được một chữ
Tôi đã ngồi tưởng tượng ôm em và nói với em về quyền năng của một thi sĩ
Kẻ có thể từ bàn tay mình sáng tạo những cành hoa,sáng tạo những quân đoàn với đầy đủ giáp trụ,những linh hồn được chữ cứu vớt,cũng như kéo trăng xuống làm thuyền câu…
Chỉ là tôi không thể viết được một chữ
Tôi đã đi xa hơn
Tôi ngồi đọc những bài thơ hay nhất của thế giới ( người ta nói thế )
Hy vọng tôi có thể làm một bài thơ tồi
Chỉ là tôi không viết được một chữ
Nếu lời than có thể là thơ
Chưa từng chửa mà đẻ
Làm thế nào biết được
Như hôm nay,tôi dị ứng chính mình