Đời sống mỗi ngày mỗi dốc đứng
Thơ mộng càng ngày càng hư hao
…………….
Để biết thế gian nầy
Không thể hồn không đau
Không thể thân không khổ
Không thể ngày không sầu
Không thể đêm không lệ
Ngàn trang kinh làm gì
Khi chưa từng đối mặt
Thế nào là sơn màu
Thế nào là diễn kịch
Thế nào là mặt say
Thế nào là mặt tỉnh
Làm thế nào biết sai
Làm thế nào biết đúng
Người từ địa ngục ra
Ta từ tu viện lại
Bắt tay,mình anh em ?
Có được một chút biết
Tóc trên đầu bạc rồi
Cái gì là vô thường ?
Ngu ngơ một thời đọc !
“ thôi mầy ở trên trường
Tao về phố tìm vợ
Nếu như không nhanh tay
Em thơm chúng lấy hết “
Ta ù ù cạt cạt
Lơ tơ mơ cầm chai
Thế nào là sinh tử
Hôm nay thành khôi hài..