Thôi…

Trong vuông con nhé ngoài tròn

Để lăn cho dễ mai còn gặp nhau

Cố vuông đời cũng bắt quay

Dần theo năm tháng… không hay… đã tròn

 

Cần gì phải đến núi non

Đào sâu động phủ đẻo mòn nhớ thương

Đi cày bàn chuyện văn chương

Mười hai tiếng cả chiếu giường cũng quên

Phong trần từng bước đi lên

Soi gương tóc chuyển mông mênh màu trời

 

Yêu em bói quẻ không lời

Âm âm hai mặt trang đời viết : Thôi !

Leave a Comment