một bình nguyên hoa cỏ đã xanh rồi

Những dòng suối chảy vào tâm thức chảy

Chữ vô ngôn nhưng nói thật ư nhiều

Tôi vẫn tưởng con đường xưa đã gãy

Em dịu kỳ kết lại cõi miền thơ

 

Nhìn đôi mắt,nhìn nụ cười… xa lắc

Em là ai không quan trọng…bây giờ

Tôi chỉ biết có em và ở đó

Những tâm tình theo sóng tỏa muôn phương

 

Mùa Covid có em thành ấm lại

Nhờ có em đốt chậm những phiên buồn

Tôi ngồi viết với hồn xa tít tắp

Nơi biển chờ núi đợi cõi bình yên

 

thời nghi hoặc đã không cò nghi hoặc

tôi nhìn em như thể tôi nhìn trăng

nơi đôi mắt rất to và rất sáng

nụ cười em thiêu đốt mọi điêu tàn

 

những dòng chảy dẫu mai kia ngừng chày

một bình nguyên hoa cỏ đã xanh rồi

Leave a Comment