Từ “ Phạm Công Cúc Hoa “ đến “ áo Nghĩa Thư “ đến những cánh đồng lúa mì nhìn chim bay lượn
Chẳng có mênh mông nào giống nhau
Tôi hụp lặn rất nhiều khi ngạt thở
Cam đành như vô duyên
“ trên cánh đồng “ Brown And Root “ có tôi,gã chăn cừu ngồi kẻ đất làm thơ “
Bốn mươi năm hơn tôi viết câu thơ nầy trong trời đêm Texas
Hôm nay gã chăn cừu ngày xưa đã già rồi
Chỉ là thơ không lớn được
Em đừng hỏi tôi sao không đem sắc màu phủ khói sương
Hay đem chữ nghĩa xay thành bụi
Biết đâu chừng “ hay “ hơn…
Hạnh phúc đôi khi từ trời ban
Không đi mà vẫn tới
Không mơ mà có nhau…