thể nhập cõi miền thơ..

Ta vẫn nhủ đến thế gian nầy để học

Nên dập bầm đắng chát chẳng là chi

Dù chẳng biết thế nào là cao nhất

Nhưng tận cùng bất hạnh mấy mùa ghi

 

Ta cười mỉm giửa đất trời lạnh giá

Lòng an nhiên như chuyện chẳng can gì

Người khinh miệt nhìn ta tàn lụn quá

Chiếc xe trành trên đất Mỹ xa hoa

 

Ta đối mặt chưa một lần than thở

Chỉ đùa ta : sao thất bại như vầy ?

Trời có nắng có mưa trời có gió

Ta có sao trời đêm vẩy gọi : đi lên !

 

Xin cảm tạ một lần em đứng lại

Từng trang qua dù chẳng học chi nhiều

Lòng mãi nhớ ngày nào “ Thiên Bút Tự “

Ta cùng trời thể nhập cõi miền thơ..

Leave a Comment