Hành trình mai đành hỏi nắng Thu vàng

Đời sống khởi đi từ quá khứ

Nhưng nếu chúng ta không thể đi xa hơn

Chúng ta là qúa khứ

 

Chỉ là tôi không biết làm sao có thể yêu em hơn

May em không hề hỏi

Ba mươi lăm năm qua em không hề hỏi

Tôi cũng giả đò quên đi

 

Đời sống thăng hoa tình yêu và ngược lại

Nhưng nếu không có bàn tay vô hình,

Những mắt nhìn có thể nhìn nhau ?

 

Xin cảm tạ những điều không thể nghĩ,

Không thể nhìn,không thể với,không thể đợi,không thể chờ,không thể cả thương yêu…

Vị trần gian…

Chia nhau mà uống

Ly trà của thiền tông và cái mông của em hay nụ cười của em đều vẫn thế

Tôi lặn sâu vào vùng ham muốn

Mượn sương khói chở đời mình qua sông

Sông dài như thời gian

Em mắc cạn và tôi mắc cạn

Hành trình mai đành hỏi nắng Thu vàng

Leave a Comment