Rồi chợt nhớ có một lần gió hẹn
“ chở anh về đến chỗ thẳm sâu kia “
Giờ hỏi lại gió nhìn tôi than thở
“ da thịt nầy,thanh thoát nọ,đành chia “
Tôi vẫn biết tôi bây giờ đã khác
Tôi nhìn hoa lắm lúc thấy hoa buồn
Đặng Thanh Tùng,Trung Sơn, cũ…giờ… buông
Tôi vẫn viết, chỉ vì tôi thích viết
Thành với bại,hợp hoan, cùng ly biệt
Em áo vàng, áo đỏ , thảy đều xinh
Dẫu theo tôi trên mỗi mỗi hành trình
Tôi phải đổi, bởi vì, không thể giử
Tôi xa lạ, tôi đã là khách lữ
Hai quê hương dù chỉ một tâm tình
Gã lưu đày chưa một buổi trường chinh
Có mang súng chưa từng tay bắn súng
Xưa nghĩ khéo đâu biết nay thành vụng
Hùng tâm đi cho một buổi quay về
Tôi là gì,tôi một gã chân quê
Khi tôi biết, tôi không còn trẻ nữa…