quên bẳng bóng chiều lên…

Có nhiều thứ không cần gì phải nói,cũng không cần phải gọi,chỉ nhìn nhau;có những điều không phải cứ cần say,mới thấy được chuyện trên trời dưới đất; có những chuyện ngỡ như là không thật,nhưng Trời ơi chúa ạ rất ư thần;không việc gì làm em mãi bâng khuâng,anh thương mến bởi vì anh thương mến;em cũng chẳng việc gì đêm thắp nến,ngồi với tình rồi thơ thẩn làm thơ;bên trang nghiêm vẫn có lúc tình cờ,như đôi mắt lén nhìn nhau đôi mắt;bài tháng Tám có sông Thu huyền hoặc,có con Nai đi gặm ánh trăng vàng;có người lữ hành không vội đếm thời gian,những se thắt mặc tình cho se thắt;bài tháng Tám đâu câu hò khoan nhặt,em xa anh là độ tử anh rồi,những cuộc tình bất tận với sông trôi,những thanh sắt cảm ơn đời mở cửa,em rất lạ vì sao anh ra rứa,dòng Hương Giang đâu có ở phương nầy;dòng Hương Giang lâu lắm chảy trong mây,như sông Vệ sông Trà trong ký ức,cũng có thể như sông Hàn cháy rực,miền vô ngôn lá cỏ xót xa buồn;có những điều tự nhủ gắng lòng buông,đêm sa mạc nghe người đêm rất lạnh;đã lâu lắm tưởng quên đi nguồn mạch,sao thường nhìn về những áng mây trôi;chim bay xa chim thật sự bay rồi, lòng vẫn cứ mơ hồ ôm lấy ảnh;trời tháng Tám sương Thu đầy một gánh,nhờ chim trời tha hộ mỗi lần bay,ta có em như ta có mỗi ngày;có nhiều thứ không cần gì phải nói,có nhiều thứ không cần gì phải hỏi,tôi về đâu và bạn sẽ về đâu,em chẳng phải bùa mê em vẫn mãi trong đầu,tôi thức giấc với tháng ngày như thế;biển hội tụ từ ngàn năm máu lệ,tôi một thời hạnh phúc ở trong bơi;có gì không hay sóng cả gọi mời,sóng cả muốn tôi nhìn sâu trong ấy,có uất nghẹn có những bàn tay vẫy,có nụ cười buốt giá tiển đưa nhau;em một thời và em cả nghìn sau,tôi tự hỏi tôi có cần trở lại;người tám hướng mang trái tim thường tại,vạn kiếp đời có lẽ bốn phương quê,biết đâu đi là thật sự quay về,bài thơ viết làm sao tôi viết trọn;trời tháng tám có người tình đội nón,đi trong ngày quên bẳng bóng chiều lên…

Leave a Comment