Tôi không bắt mỗi con chữ trên mình phải mang một tầng đá tảng
Cũng không cần phải dán bùa trên mỗi câu thơ
Tôi tập nhìn những con chim tha từng cọng cỏ trong vườn lên cành cao làm tổ
Tôi không còn trẻ để đi giải thích từ ngôn sau lớp sơn của chữ
Tôi không có thời gian để làm những vịệc không đâu
Rằng dưới văn tự của “ A B C “ là tầng tầng hố thẳm
Tôi chưa đọc những bài thơ to lớn nào được viết bởi những con chữ bí hiểm
Bởi sự bí hiểm đều dành cho thần thánh
Em cũng đừng bảo tôi sao không siêu thực ngôn từ
Bởi thơ không thể nào là tảng gỗ từ rừng
Tôi cũng có trau chuốt một tí
Chỉ là,một tí mà thôi
Miền nghi hoặc đã không còn cần thiết
Đúng cùng sai năm tháng cũng phai màu
Em có thể đã chưa từng ly biệt
Tôi mỗi ngày nguyên vẹn núi sông xưa…