Những con mắt của một thời
Mang theo năm tháng đổi dời còn mang
Không là thơ phú điểm trang
Thật lòng không muốn bóng nàng chết đi
Cái tôi nhớ chẳng từ người
Nàng chưa từng ngó tôi cười…chưa đâu
Cũng như cái Rặng Trâm Bầu
Ý tình quyện với sắc màu …trên lưng
Giử thôi vì bỏ sao đành
Theo nhau từ đấy đã thành… bóng tôi