Không thể nào uống cạn nước sông
Không thể nào nhìn tròn quả núi
Hỏi bạn,có buồn không ?
Sáng ngồi đọc thơ người hiện tại và cổ xưa
Chữ trải đầy như biển
Em về ẩn giữa lá hoa cây
Tôi hạnh phúc thấy mình còn lại
Dầu rách tươm mà đi
Trên con thuyền thời gian trôi bồng bềnh trở về cố lý
Chỉ là khoảnh khắc thôi mà
Phải không em
Có cần nhiều hơn thế ?