Nàng thả nỗi buồn bên góc trái
Và viết thơ bằng tay phải của mình
Nơi nỗi buồn như ngọn nến lung linh
Nàng thả xuống từ chính mình những giọt lệ
Nàng viết thơ nhẹ nhàng như suối kể
Như mây trời trôi rất mực thong dong
Những lời thơ thả những xót xa lòng
Nhưng tuyệt chẳng có gươm đao nào ở đó
Nàng chỉ tiếc một thời tim bỏ ngõ
Mơ ngàn xưa mong lạc đến non thần
Dưới rừng chiều có hoàng tử dừng chân
Nàng trao tặng một lần thành mãi mãi
Nàng chẳng trách trái tim mình vụng dại
Cùng người đi đã lạc lối quay về…
Ví như nàng trở lại một thời xưa
Nàng cũng sẽ trầm luân không hối tiếc…