Đôi khi cần một chút gío
Chẳng biết cầu về ai
Đôi khi nhìn bóng nắng
Chờ khi màu nắng phai
Rồi có một ngày chúng ta thấy thương những cái xấu xí
Như thương “ ông bình vôi “
Rồi có một ngày chúng ta muốn tìm về nhưng chẳng gặp
Như con trâu cái cày
Rồi có một ngày chúng ta thấy bãi cỏ xanh trước nhà không còn là biểu tượng của hạnh phúc
Rồi có một ngày chúng thấy tự do cũng là một thứ tật nguyền…
Bước qua,bước qua,bước qua
Dù tự do trong anh đã là một tật nguyền nhưng em chưa từng với tới
Dù bãi cỏ xanh trước nhà anh không còn là biểu tượng của hạnh phúc nhưng em đã nhìn thấy nó đâu
Em thật còn bước dài hơn cho một hành trình
Đôi khi thấy cần một chút gió
Cho em và cho anh.